inicio mail me! sindicaci;ón

Chỉ số TIOBE – chỉ số phổ biến của các ngôn ngữ lập trình

Hôm qua rong chơi trên mạng thì tìm được trang này: http://www.tiobe.com/index.htm?tiobe_index

TIOBE là 1 công ty phần mềm (hình như thế). Họ tự lập ra chỉ số TIOBE để xếp hạng các ngôn ngữ dựa trên mức độ phổ biến. Vậy họ dựa trên tiêu chí nào để đánh giá?

Chỉ số TIOBE
Bảng xếp hạng các ngôn ngữ phổ biến nhất dựa trên chỉ số TIOBE
(Click vào để xem đầy đủ)

Tiêu chí đánh giá

Rất khó để có thể biết được chính xác đã có bao nhiêu dự án dùng ngôn ngữ A, bao nhiêu dòng mã được biết bởi ngôn ngữ B, bao nhiêu người đang sử dụng ngôn ngữ C .v.v. Vậy nên hiện giờ cách tốt nhất là xem xem ngôn ngữ nào được nhắc đến nhiều nhất trên mạng. Đó là cách làm của TIOBE.

Họ chọn các cỗ máy tìm kiếm phổ dụng nhất: Google, Google Blogs, MSN, Yahoo và cả dịch vụ chia sẻ video YouTube để xếp hạng các ngôn ngữ (bản thân các cỗ máy này cũng được chọn lọc dựa trên xếp hạng của alexa). Cách tính chỉ số như sau:

Họ sử dụng câu lệnh search +”{ngôn ngữ} programming” trên các cỗ máy tìm kiếm trên, và ghi lại số kết quả của mỗi cỗ máy. Sau đó dùng tổng số kết quả để sắp xếp các ngôn ngữ, và chọn ra 50 ngôn ngữ đứng đầu.

Tiếp theo họ tính chỉ số của từng ngôn ngữ trong 50 ngôn ngữ này bằng phép tính sau:

((hits(PL,SE1)/hits50(SE1) + … + hits(PL,SEn)/hits50(SEn))/n

Trong đó PL là ngôn ngữ lập trình đang xét. SE1, SE2 … SEn là các cỗ máy tìm kiếm (n = 5). hits(PL,SE1) là số kết quả tìm kiếm ngôn ngữ lập trình PL trên cỗ máy SE1. hits50(SE1) là tổng số kết quả của 50 ngôn ngữ đã chọn ra ở trên tìm được trên cỗ máy SE1.

Như vậy, TIOBE index (chỉ số TIOBE) đánh giá gần sát với thực tế về độ phổ biến của các ngôn ngữ trên internet.

Chỉ số này được dùng để làm gì?

Theo định nghĩa chính thức của chỉ số này, các ngôn ngữ được cho điểm A, A-, A–và B. Trong đó các ngôn ngữ điểm A là các ngôn ngữ được đánh giá là chính thống. B là không chính thống, còn A- và A–là nằm ở giữa 2 loại này. Nếu một ngôn ngữ nào giữ được chỉ số TIOBE ở khoảng 0.7% trong vòng ít nhất 3 tháng thì sẽ được điểm A. Trong hai tháng đầu có mặt trong bảng xếp hạng, ngôn ngữ đó sẽ có điểm A– và A-.

Như vậy dựa trên thang điểm đánh giá này, ta có thể đánh giá được xu hướng phát triển của các ngôn ngữ, từ đó xác định được mình nên bổ xung ngôn ngữ nào vào vốn kiến thức của mình để không trở nên lỗi thời.

Nhìn lại bảng xếp hạng, ta có thể để ý thấy vài điểm sau:

Ngôn ngữ họ C đang mất dần ưu thế

Ngôn ngữ C

Mặc dù đang đứng thứ 2 sau Java, chỉ số của C đang tụt xuống nhanh chóng. Cách đây 7 năm C vẫn chiếm 20% số kết quả search, nhưng giờ đây đã tụt xuống còn 13%. Ta cũng có thể thấy C là một trong số ít các ngôn ngữ lập trình cấu trúc còn trụ lại trong bảng này đến giờ (Pascal đứng thứ 19 nhưng không bị giảm sút “phong độ” quá nhiều). C++ cũng đang có chỉ số giảm dần và chắc năm sau sẽ mất vị trí vào tay Python.

Các ngôn ngữ mới như Lua và Ruby đang được đón nhận nồng nhiệt

Ngôn ngữ Lua

Nhìn vào biểu đồ có thể thấy các ngôn ngữ này trưởng thành nhanh như thế nào. Mặc dù đều được sáng tạo ra từ giữa thập kỉ 90, nhưng thời gian gần đây đã chứng kiến sự bùng nổ mối quan tâm về các ngôn ngữ mới này. Có thể hôm nay là lần đầu tiên bạn nghe thấy những cái tên đó, nhưng không biết năm sau bao nhiêu cái tên mới sẽ nổi lên và bao nhiêu cái tên cũ sẽ chìm vào quên lãng.

Ngôn ngữ Ruby

Các ngôn ngữ bạn nên bắt đầu có kế hoạch học từ hôm nay

Java – chắc chắn phải một thời gian dài nữa mới chịu nhường lại ngôi vị của mình cho ngôn ngữ khác.
Visual Basic - khả năng phát triển ứng dụng nhanh chóng trong VB là thế mạnh lớn của ngôn ngữ này. Nhiều người chỉ trích VB là sẽ làm cho coder trở nên lười nhác, nhưng thực tế VB năng suất hơn C++ nhiều đối với những ứng dụng quy mô nhỏ và không đòi hỏi tài nguyên cấu hình cao.
PHP – học lập trình Web ít nhất nên biết qua.
Ruby – Tớ cá với các bạn là năm nay bạn sẽ nghe thấy cái tên này rất nhiều. Ruby on Rails là bộ khung lập trình Web có năng lực ngang bằng với PHP (nhiều khi lại năng suất hơn).
Lua – Chắc bạn nên dành ngôn ngữ này cho 1 hoặc 2 năm nữa sau khi được cộng đồng hỗ trợ nhiều hơn. Nhưng nên làm quen dần với cái tên này :)

Tuy nhiên các bạn không nên dựa vào bảng xếp hạng này để quả quyết ngôn ngữ nào là hay hơn hay thông dụng hơn ngoài đời, vì những con số này chưa chắc đã chính xác. Các cỗ máy tìm kiếm thay đổi thuật toán thường xuyên, và với sự bùng nổ của Internet thì không có gì là tuyệt đối cả. Các bạn chỉ nên sử dụng chỉ số này để tham khảo xem mình nên học tiếp gì và định hướng nghề nghiệp sau này của mình ra sao :D

Chúc may mắn ;)

Ruby - có thật sự “Mọi thứ đều là đối tượng”

Hồi tớ mới bắt đầu học Ruby, hầu như quyển sách nào tớ đọc, câu đầu tiên trong định nghĩa về Ruby cũng là “In Ruby, everything is an object”. Và khắp mọi nơi trên net tớ search, ai cũng bảo thế cả. Tớ cũng dần dần tự mình cho thế là đúng.

Cho đến một hôm lôi quyển “Programming Ruby 2nd Edition” ra đọc đến phần Variable, mới biết “Everything is an object” là không hoàn toàn chính xác.

Có 1 thứ không phải là đối tượng…

Chắc bạn cũng có thể đoán ra mang máng rồi. Đó chính là Biến.
Trong Ruby, biến có cách làm việc khác với một số ngôn ngữ khác. Hãy cùng thử ví dụ này nhé:

string = 'aha'
str = string
string[2] = 'o'
puts str
puts string

Bạn thử đoán xem kết quả cho ra màn hình là thế nào? Kết quả là cả 2 biến str và string sẽ đều mang giá trị là ‘aho’.

Nhưng trong đoạn code trên ta chỉ thay đổi biến string, chứ không hề động đến biến str1. Và ta thay đổi đó xảy ra sau khi str được gán giá trị cũ của string. Nếu như biến là đối tượng, thì khi ta gán string = ‘aha’, đối tượng string sinh ra với giá trị ‘aha’. Tương tự gán str = string sẽ tạo thêm ra một đối tượng nữa có giá trị mà string đang mang. Khi thay đổi giá trị của đối tượng string, đối tượng str sẽ không bị vạ lây.

Biến không phải là đối tượng, thì biến là cái chi?

Biến là giá trị tham chiếu. Khi ta gán cho một biến một giá trị mới, một đối tượng mới sẽ được tạo ra trong bộ nhớ, và biến đó sẽ “trỏ” vào đối tượng đó. Tưởng tượng mỗi lần bạn truy vấn giá trị của biến, biến sẽ lại truy vấn giá trị của đối tượng, và trả lại cho bạn giá trị của đối tượng. Vậy có nghĩa là, biến và đối tượng không phải là một.

Còn khi bạn gán cho một biến giá trị của một biến đã có sẵn, điều gì xảy ra? Biến mới sẽ lập tức được tham chiếu vào đối tượng mà biến có sẵn kia “trỏ” tới. Tóm lại, cả 2 biến này “trỏ” tới cùng 1 giá trị giống nhau.

Khi bạn thay đổi (thay đổi thôi nhé, chứ không phải là gán cho giá trị mới) giá trị của một biến, thực chất là bạn thay đổi giá trị của đối tượng gốc. Xin xem hình minh họa sẽ rõ:

01.png

Thế nếu tôi gán cho biến string một giá trị mới, str1 có thay đổi theo không?

Cùng xem đoạn code này nhé:

string = 'aha'
str = string
string = 'oho'
puts str
puts string

Bạn sẽ thấy ngay str1 vẫn “trỏ” đến giá trị ‘aha’, trong khi string thì lại là ‘oho’. Tại sao lại có sự khác biệt này?

Đơn giản là do khi gán string = ‘oho’, ruby nhận ra là string có 1 giá trị mới hoàn toàn (chứ không phải là chỉ thay đổi 1 chữ cái như ở ví dụ trên). Do đó ruby sẽ tạo ra 1 đối tượng mới (oho) để string “trỏ” vào.

02.png

Cách sao chép biến đúng trong Ruby

Để thực sự sao chép giá trị của một biến, thay vì chỉ tham chiếu đến giá trị của biến đó, ta dùng phương thức “dup”. Câu lệnh gán sẽ phải như sau:

str = string.dup

“Not everything is an object”

Tóm lại, Ruby vẫn là một ngôn ngữ thuần túy hướng đối tượng, bởi vì “Although not everything is an object, Everything you manipulate is an object” (Mặc dù không phải cái gì cũng là đối tượng, nhưng trong Ruby tất cả các thứ bạn tác động tới đều là đối tượng).